Danh mục: Lê Hồng Mận

Lê Hồng Mận

Hiển thị tất cả 2 kết quả

  • ANH ĐẮNG NHƯ CÀ PHÊ

    ANH ĐẮNG NHƯ CÀ PHÊ

    Anh đắng như cà phê
    Chạm môi rồi nhớ mãi
    Em một đời khờ dại
    Chôn mình góc quán quen.
    Phố đất chật người chen
    Lạc nhau là mãi mất
    Hương cà phê phảng phất
    Giật mình tưởng nồng say.
    Em đi về ai hay
    Đời đàn bà khờ dại
    Đợi một người xa ngái
    Dối lòng bảo kề bên.
    Đường tình vẫn rộng thênh
    Yêu một người đâu khó
    Mà sao hoài vò võ
    Buông bỏ… rồi… khư khư…
    Nếu như… và … giá như
    Ngày xưa đừng gặp gỡ
    Ngày xưa tim đừng mở
    Chỉ thương thân mình thôi.
    Thì giờ đâu đơn côi
    Thì giờ đâu xót đắng
    Đâu một mình quán vắng
    Nhấp cà phê rủ buồn.
    Tiếc chi lời hứa suông
    Của một người bội bạc
    Mà sao lòng chua chát
    Lại dặn lòng đừng quên.
    Chiều nay phố chênh vênh
    Em bên cà phê đắng
    Chắc đêm nay lại trắng
    Nhớ một lần chạm môi…
    * Thơ Lê Hồng Mận *
    xem thêm các bài thơ khác của LÊ HỒNG MẬN
    Đọc tiếp
  • EM GIẬN RỒI

    EM GIẬN RỒI
    Em giận rồi, chẳng thèm nắm tay đâu
    Dù anh dỗ bao nhiêu câu chăng nữa
    Ai bảo anh vội quên lời đã hứa
    Bước sai đường, để hai đứa khổ tâm.
    Em giận rồi, nên sẽ mãi trầm ngâm
    Chẳng thì thầm bên tai anh như trước
    Anh về đi. Để mình em tự bước
    Vết xước trong tim, em sẽ tự chữa lành.
    Em giận rồi, nên em sẽ đoạn đành
    Không gửi anh dù một dòng tin nhỏ
    Ai bảo anh từng vờ như chẳng có
    Bỏ em một mình để đến với người ta.
    Em giận rồi, nên em chẳng thiết tha
    Dù hoa quà, hay muôn lời xin lỗi
    Sẽ để anh cô đơn một mình sớm tối
    Để anh biết lối về chật chội nếu không em.
    Em giận rồi, nên sẽ nguyện ngày đêm
    Anh nhớ em, mà quên hình bóng họ
    Để một ngày, anh nắm tay, nói nhỏ
    Suốt cuộc đời anh chỉ có em thôi.
    Em giận rồi..
    nhưng thương lắm…
    người ơi…
    Thơ Lê Hồng Mận
    Đọc tiếp